Truyện : LẲNG HOA CHO NGƯỜI ĐẸP - tt (Hàn Giang)

18:15 |



Lần này cũng vậy, buổi chiều ngày 20 – 10 chị bước vào tiệm hoa quen thuộc để lấy lẳng hoa đã gọi điện thoại đặt hồi sáng. Cô bé nhân viên tóc tết đuôi sam nhí nhảnh nói; hôm nay cô không phải trả tiền và tí nữa sẽ có người giao hoa tận nhà cho cô đó. Ngớ người, chị hỏi sao vậy bé, mà ai trả tiền cho cô vậy? Cô bé tỏ vẻ bí mật nên không nói mà chỉ nhìn chị cười cười. Chị nghiêm mặt lại với cô bé và nói; nếu không cho cô biết thì cô không nhận đâu và cũng đừng giao hoa cho cô nhé, nói xong chị quay ra. Lúc này một giọng đàn ông nhè nhẹ vang lên “ em đi qua chốn này ối a xin em đừng vội, anh xin làm đá cuội, mà lăn. . . theo gót hài”…. .bất chợt hai câu tình ca của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã làm bước chân chị đứng lại. 

Một gã đàn ông có vẻ bụi bặm trong chiếc quần Jin và chiếc áo sơ mi lai ngang cộc tay tiến đến từ phía sau. Anh ta giới thiệu mình tên là Cường là chủ tiệm hoa, anh ta nói tiếp em tự tặng hoa cho mình nhiều lắm rồi, lần này hãy cho anh được cái vinh dự ấy nhé! Đôi mắt sáng quắc trên gương mặt khá đẹp trai nhưng có vẻ hơi bặm trợn ấy đã khiến cho chị thấy bối rối và như một hành động vô thức chị khẽ gật đầu mà không phía sau điều gì đang đợi. Trên đường về chị chạy xe về mà lòng cứ nghĩ bâng quơ.

Đúng 6 giờ tối có tiếng xe dừng ngoài cổng, chị bước nhìn thấy Cường đứng đó bên chiếc xe Win đã được độ chế lại nhìn rất đẹp. Trong chiếc quần Jin, áo thun và đi giày thể thao nhìn anh ta rất mạnh mẽ và nam tính, đặc biệt là bộ râu đã được cạo sạch sẽ nên nhìn anh có vẻ “hiền” hơn lúc chiều. Cường bước tới trên tay anh cầm lẳng hoa kèm theo một cái túi nilon to đùng đựng cái gì thì chị không biết, mà cũng chẳng biết sao hôm nay chị trở nên hết sức ngớ ngẫn bước chân trở nên lúng túng. Ra mở cổng mà không cầm chìa khóa, vào lấy chìa khóa ra thì chân quên đi dép, đã thế! Khi đưa tay nhận hoa chị bị vấp suýt nữa ngã nhào. Nhận hoa chị đứng đó trố mắt nhìn mà không biết nói gì nên Cường lên tiếng; cho phép anh vào nhà nhé! Chị chỉ biết gật đầu.

Khi chiếc xe Win được dẫn vào, cánh cổng được khép lại cũng là lúc khu chung cư lại nóng lên một lần nữa. Lần này là từ miệng của lão Bình “bò” phát đi đầu tiên, sau đó bay đi khắp khu chung cư. Gã Tuấn “bờm” có vẻ cay cú khi nói: Mẹ! cái thằng ấy nó “cua” em Duyên khi nào ấy nhỉ! Cái thằng gì đâu ăn mặc nhìn nó cứ như dân giang hồ. Lão Danh thì ra chiều ta là dân “trên thông thiên văn, dưới tường địa lí’ nên mấy vụ tình yêu, tình báo . . . .này lão đoán được tất. Lão ngước cái mặt mà theo như dân gian hay nói là nhìn thẳng thì thấy nó gian, nhìn ngang lại thấy nó dâm của lão lên trời rồi tằng hắng cất giọng. Thằng Cường hâm này nó là nhiếp ảnh gia, tao nghe nói nó còn là võ sư hay võ sĩ gì gì đó nữa. Chắc là nó được ai đó thuê làm vệ sĩ để bảo vệ con này đấy mà, lão nói vậy vì thật lòng lão cũng mong là như vậy. Ở cái khu chung cư này ai mà chả biết đến cái tính thả dê của lão, ngay cả mụ Thủy “đậu” vợ lão Bình “bò’ xấu đến vậy mà lão cũng không ngần ngại vỗ mông mỗi khi có cơ hội. Nhìn thấy cái mặt cười hềnh hệch của lão là đám con gái đi học về bỏ chạy mất dép!

Nãy giờ ngồi nghe mọi người nói lão Hùng “nhà đất” chỉ gật gù ra chiều suy nghĩ. Cái gì về gã Cường đó thì lão không biết nhưng cái vụ võ nghệ thì lão hiểu hơn ai hết. Số là trước đây lão có đi đo vẽ nhà đất cho người ta, miếng đất nằm cạnh tiệm hoa anh Cường, thấy cô bé trong tiệm một mình và rất xinh nên thằng cháu đi làm cùng lão buông lời ỡm ờ. Cô bé nghiêm giọng đề nghị nó nên lịch sự thì nó buông lời tục tĩu và định giở trò với cô bé, gặp lúc anh Cường vừa về và chứng kiến nên đã giáng cho nó hai cú đá như búa tạ khiến cho nó cắm đầu xuống đường. Chứng kiến hai cú đá ấy lão bạt vía kinh hồn, còn thằng cháu lão đau cả tháng mới hết nên thấy Cường hâm là lão im re.

Trái với tâm trạng mấy gã đàn ông các bà vợ thì tỏ rõ thái độ rất vui sướng. Vui vì không còn lo mấy lão dòm ngó chị Duyên, và sướng vì nếu chị Duyên mà lấy Cường hâm thì bố tổ các ông chồng cũng không dám ho he húng hắng nữa.

Cường là một nhiếp ảnh gia, ngoài công việc nhiếp ảnh anh còn giảng dạy võ thuật môn Karrate tại trung tâm thể dục thể thao tỉnh. Anh có một tiệm hoa và một tiệm bánh cũng khá có tiếng, lớn hơn chị hai tuổi và đang sống với mẹ già, anh cũng chưa lập gia đình.
Sau khi vào nhà nhìn chị có vẻ lúng túng nên anh biết mình phải làm gì! Vốn là người từng trải anh cất giọng trầm ấm với một vẻ mặt hết sức hiền hòa khi hỏi chị, em ăn tối chưa? Lúc nãy trên đường về anh có mua cháo gà nè, tiệm này bán cháo gà ngon lắm! Nói xong anh lấy bát đĩa rồi bày luôn ra bàn, nhìn đĩa thịt gà và tô cháo nóng thơm lừng chị tự nhiên thấy mình đói bụng đến lạ. Cả hai ngồi vào bàn chị nhấm nháp từng thìa cháo nhỏ vì giữ ý tứ, anh nhìn chị cười cười húp vội chén cháo rồi đứng lên xin phép ra về. Mục đích anh về là để cho chị thoải mái “tấn công” đĩa thịt gà và tô cháo chứ anh cũng muốn ở lại thêm lát nữa. 

Cường về, chị khép cổng quay vào rồi bắt đầu mở công suất cho cái máy nghiền làm công tác quen thuộc của nó. chẳng mấy chốc đĩa thịt gà và tô cháo sạch bóng, mà sao hôm nay thịt gà ngon đến thế không biết! No bụng chị gom bát đĩa bỏ vào bồn rửa nhưng không rửa mà nhảy chân sáo về phòng ngủ vừa nhảy vừa hát mấy câu tình ca. 

Cái tin Cường hâm phó nháy “cua” người đẹp bay đi khắp phố phường. Chẳng biết thế nào nhưng cái quán cà phê của bà Tám mập bữa nay đông nghẹt, đám đàn ông tụm lại kẻ hằn học, người tiếc nuối. Bà Tám mập chép chép cái miệng buông mấy câu vu vơ: nghĩ cũng lạ chuyện yêu đương của người ta mà sao cái xóm này nó cứ rần rần lên vậy không biết. Bà Tám nói vậy nhưng bả khoái gần chết vì nhờ có vậy mà cà phê bả bán hết vèo vèo.

Kể từ hôm đó cứ mỗi buổi sáng tầm hơn 7 giờ người ta lại thấy Cường hâm tới nhà chị rồi cả hai cùng đi làm. Rồi cũng không biết tự khi nào chiếc SH đã không thấy chị đi nữa mà thay vào đó là chiếc xe Win do Cường lái làm nhiệm vụ đưa đón mỗi ngày.

Điều gì đến rồi cũng đến, điều mà mấy lão đàn ông trong khu chung cư cầu mong không nên đến, các bà vợ lại khẩn cho nhanh đến cũng đã đến. Anh Cường chính thức cầu hôn chị Duyên, một đám cưới rình rang làm cho cái chung cư cũ mèm bỗng trở nên tươi tắn. Nhìn chú rễ cười tươi đạp xe xích lô chở cô dâu đẹp như cô tiên trong truyện cổ tích chạy lòng vòng trong khu chung cư để đám bạn quay phim, chụp hình lão Bình “bò” chỉ còn biết đưa lon bia lên miệng nốc ừng ực.

Sau đám cưới chị Duyên về nhà chồng nhưng mọi người thấy chị vẫn thỉnh thoảng về khu chung cư để quét dọn căn hộ cũ, cũng có nhiều người hỏi thuê lại nhưng chị lắc đầu. Từ ngày chị Duyên theo chồng cái quán cà phê của bà Tám mập lại trở nên vắng ngắt, bà đi ra đi vào nhìn ngó mông lung chắc bà Tám đang mong khu chung cư lại xuất hiện thêm một cô Duyên nữa chăng. . . mà với bà Tám mập thì cô gì cũng được miễn là cái quán cà phê của bà rôm rả như những ngày chị Duyên còn sống ở đây là vui rồi.

Chiều nay bỗng dưng khu chung cư lại trở nên ồn ào, tiếng bác tổ trưởng khu phố nói oang oang trên Micro nghe chừng vui lắm. Lão Bình “bò” gọi lão Tuấn “bờm” cùng đi đến để xem chuyện gì. Thì ra vợ chồng chị Duyên cho ủy ban phường mượn căn hộ để mở lớp học tình thương cho trẻ em lang thang và cũng là nơi ở tạm cho những người bán vé số dạo. Chị cho biết đây là ý tưởng của anh Cường (chồng chị), anh hy vọng hành động nhỏ này có thể giúp được các em có được con chữ, biết đọc được tên đường để khỏi lạc lối bước chân. Lão Hùng “nhà đất” gật gù thì ra phía sau cái dáng vẻ phong trần bụi bặm ấy là cả một trái tim đầy ắp những yêu thương. 

Trao lại chìa khóa nhà cho bác tổ trưởng anh và chị ra về, bất ngờ anh giơ tay bẻ nhánh hoa bằng lăng mọc bên đường hai tay tặng chị và nói: bây giờ em làm chủ hết rồi nên 20 -10 này anh chỉ có vậy để tặng em thôi! Oh thì ra là vậy chị cười và cúi xuống anh tặng chị cả cuộc đời chứ đâu chỉ là hoa!

H.G


Đọc tiếp…

LẲNG HOA CHO NGƯỜI ĐẸP (Truyện ngắn của Nguyễn Thanh Hải)

06:33 |


Mấy hôm nay đột nhiên cái quán cà phê cũ mèm của bà Tám mập nằm ngay đầu lối vào của khu chung cư bỗng trở nên đông khách hơn mọi ngày. Đám đàn ông sống trong khu chung cư đều tụ tập mỗi sáng để uống cà phê và thầm thì điều gì đó xem chừng thích thú lắm. Chẳng biết cái khu chung cư này được xây dựng từ bao giờ nhưng xem ra nó cũng cũ kĩ lắm rồi, có khi nó còn cũ hơn cả cái quán cà phê mà mọi người đặt cho cái tên “người tiền sử” của bà Tám mập. Nghe mọi người nói ngày xưa khi bà Tám mới mở bán cà phê quán cũng đông khách lắm, nhưng sau khi hai cô con gái của bà lấy chồng rồi sang nước ngoài thì khách thưa dần rồi trở nên vắng ngắt. Trái ngược với đám đàn ông ra chiều thích thú khi cà phê tán chuyện thì mấy bà vợ lại tỏ ra lo lắng và tỏ vẻ khó chịu hơn.

Mọi chuyện bắt đầu khi vợ chồng ông Tư Bền chuyển ra ngôi nhà mới ở ngoại ô. Vốn đã lớn tuổi nên ông bà tìm một nơi có không khí trong lành và yên tĩnh, ông bà sang nhượng lại căn hộ cho người khác. Sống ở thị thành kẻ đến, người đi là “chuyện thường ngày ở huyện” chẳng có gì đáng quan tâm, nhưng ở cái khu chung cư này lại trở thành đề tài nóng bỏng do người mới chuyển đến ở là một phụ nữ tuyệt đẹp, tuổi gần 40. Không ai biết chị ta làm công việc gì, làm việc ở đâu nhưng mỗi sáng khoảng hơn 7 giờ là chị cởi chiếc SH màu trắng đi làm, khoảng hơn 5 giờ chiều mỗi ngày chị mới về. Có đôi khi chị về muộn hơn thường ngày một tí nhưng đa phần là vào cuối tuần. Điều đặc biệt hơn là chị sống một mình và có lẽ đây mới là điều làm nhiều người quan tâm và trở nên nóng nhất. 

Ngày nào cũng vậy; buổi sáng khoảng 5 giờ là thấy chị đi bộ tập thể dục trong khu chung cư với bộ đồ thể thao bó sát. Chiếc quần short vô tình làm tăng thêm sự mượt mà của đôi chân thon dài tuyệt đẹp, chiếc áo thun ôm vừa vặn cơ thể phô lên những đường cong cực kì mỹ miều. Mái tóc được búi cao nằm gọn trong chiếc mũ lưỡi trai màu trắng để lộ ra chiếc cổ dài tròn trịa khiến cho ánh mắt của nhiều gã đàn ông nhìn theo muốn đốt cháy cả con đường! Kể cũng lạ; từ khi chị chuyển về đây ở đám đàn ông sống trong khu chung cư bỗng trở nên ngoan hiền hơn. 

Lão Bình “bò” cũng sắm cho mình một đôi giày thể thao để đi tập thể dục, lão có cái biệt danh Bình “bò” vì gã làm nghề bán thịt bò, vợ chồng lão có quầy bán thịt bò to nhất ở chợ tỉnh. Không chỉ lào Bình mà đến ngay cả lão Hùng “nhà đất” gọi như vậy vì lão làm bên dịch vụ chuyên đi đo vẽ nhà đất rồi chạy làm giấy tờ cho người ta. Với cái bụng to như bụng chửa, cái đầu hói trọc lóc cũng bày trò trồng thêm mấy chậu lan, mấy luống hoa trước nhà ngay trên đường chị đi tập thể dục. Lão còn mạnh tay mua thêm mấy bộ vợt để chơi cầu lông và rủ mọi người cùng đánh cốt chỉ để có cơ hội ngắm nhìn người đẹp mà thôi. Ngay cả cậu Khoa là một bác sĩ làm ở bệnh viện cũng trở nên thay đổi. Thường ngày cậu ta chỉ xuất hiện với bộ đồ sơ mi đóng thùng, cặp kính cận dày như hai cái đít chai không bao giờ rời mắt. Thế mà mấy hôm nay cũng diện đồ thể thao, giày Adidas chạy bộ lòng vòng khu chung cư, chỉ có cặp kiếng là không thể thay đổi. 

Bác tổ trưởng khu phố ghé qua thấy mọi người đang tụ tập nên cũng nói vui; từ ngày cô Duyên về đây sống khu chung cư ta vui hẳn lên nhỉ! Thì ra chị ta tên Duyên, 39 tuổi, chỉ chờ có thế đám đàn ông lao nhao hỏi bác tổ trưởng để nắm thêm về lí lịch của người đẹp. Gã Tuấn “bờm” là chủ một công ty xây dựng bê nguyên hộp kẹo đậu phộng kèm theo ấm nước chè đon đả mời bác tổ trưởng. Tay này tỏ ra rất láo cá chứ không hề “bờm” tí nào, bằng chứng là hắn lôi được bác tổ trưởng ra ngồi riêng với mình để có được những thông tin về người hàng xóm mới đến. Qua bác tổ trưởng Tuấn “bờm” được biết gia đình cô ở quê, cô Duyên chưa lập gia đình, cô làm việc tại trung tâm giáo dục thường xuyên của tỉnh. Chỉ với ngần ấy thông tin có được nhưng hắn tỏ ra khoái chí lắm, hắn giơ cái nắm tay lên cao dứ dứ về phía trước rồi xoa xoa cái đầu hết sức thích thú.

Có một điều thú vị là bọn trẻ trong khu chung cư rất thích cô Duyên. Hầu như chủ nhật tuần nào bọn nó cũng đến đấy chơi và được thưởng thức nhiều món ngon do tay chị làm. Nào là bắp rang bơ, cá viên chiên, nào là mực chiên ngũ vị ăn kèm bánh cuốn vv ..vv trong số bọn trẻ hay đến chơi có cả con của gã Tuấn “bờm” Hôm đó lấy cớ tới tìm con gã bạo gan đứng ngoài cổng gọi vào, chị bước ra với bộ đồ mát dùng để mặt ở nhà trên tay vẫn cầm đôi đũa, gã Tuấn “bờm” nhìn muốn nổ hai con mắt. Đoán được ý nghĩ của gã đàn ông đứng trước mình nên chị nhỏ nhẹ nói; cu Bi đang ăn bánh khoai lang nướng giòn, anh về trước tí cháu ăn xong em cho cháu về anh nhé! Tỏ vẻ đang vội chị kêu lên úi chết bánh khét rồi! Nói xong không kịp chào chị chạy vội vào trong, gã Tuấn “bờm” nhìn theo tiếc nuối!

Thói đời nhiều khi lắm chuyện, mỗi khi chị xuất hiện trong bất kì trang phục nào dù là ở nhà hay đi làm, đi chơi thể thao hay đi bộ chị đều rất đẹp. Với một gương mặt trái xoan, cái sống mũi thanh tú và một đôi mắt hút hồn cộng thêm chiều cao lí tưởng thì chị có khoác mỗi chiếc khăn choàng cũng vẫn cứ đẹp. Ấy thế! Nên những lúc thấy chị xuất hiện mấy mụ đàn bà độc mồm độc miệng lại hay xỏ xiên. Đẹp đấy, nhưng chắc phải cái tội “cao số” “sát chồng” nên chẳng ma nào dám rước. Mụ Thủy “đậu” vợ lão Bình “bò”, gọi là Thủy “đậu” vì mụ có một nốt ruồi đen lồi lên to như hạt đậu đính vào cái mũi to như quả mận nên mới có cái danh ấy. Vốn là dân buôn ở chợ nên mụ còn ác miệng hơn nữa, mụ ác miệng vì ghét cái tặc lưỡi và tiếng thở dài của ông chồng mỗi khi thấy chị đi qua. 

Tỏ ra vẻ hiểu biết mụ nói; tao đoán chác nó (nó ở đây ngầm chỉ ý chị) trước đây cặp với thằng đại gia nào rồi, chắc chuyện bị đổ bễ ra con vợ thằng đó thuê giang hồ truy sát nên mới trốn về đây đấy! Chứ chúng mày nghĩ đẹp vậy mà sao không lấy được chồng? Những điều cay nghiệt ấy, những điều họ nói xấu chị đều biết nhưng chị vẫn bình thường như không có gì xảy ra. Mỗi khi gặp họ chị vẫn chào hỏi niềm nở kèm theo một nụ cười tuyệt đẹp. Chị biết, họ độc mồm với chị vì cái nhìn hau háu của những ông chồng xấu tính, họ độc mồm vì họ lo sợ mà lo sợ điều gì thì chỉ có bản thân họ rõ nhất. Hiểu được điều đó và cũng không muốn thêm nhiều phiền phức, nên mỗi khi cuối tuần hay ngày lễ chị luôn chủ động mua một bó hoa to và cố ý mang về cho mọi người nhìn thấy. Hành động ấy như ngầm ra hiệu với những gã đàn ông rằng: tôi có bạn trai rồi đừng mơ tưởng nữa. Với những bà vợ có tính hay ghen và ác miệng thì đó là sự thể hiện; nhìn đi, bạn trai tôi galang như vậy đó nên tôi không thèm nhìn mấy lão bụng phệ của các bà đâu, đừng lo nhé!

N.T.H 
(Còn nữa)


Đọc tiếp…

BÓ HOA VÀ CÁI TÁT (Truyện ngắn của anh Nguyễn Thanh Hải)

20:34 |

Mới hơn 5 giờ cái làng quê bé nhỏ này vẫn còn chìm trong sự yên lặng và tĩnh mịch buổi sáng. Nhưng cô giáo Loan đã thức dậy sớm lắm, hôm nay là 20/11 và sáng nay Hạnh Dung cô con gái là sinh viên năm cuối về thăm mẹ nó, một cô giáo đã về hưu, nó còn đưa người yêu cũng là ông chủ nơi nó làm thêm về ra mắt mẹ và cũng là ngày làm cơm cúng giỗ cho Bố.

Đúng 6 giờ sáng một chiếc ô tô đỗ xịch trước cửa, từ trên xe cô con gái nhảy xuống ôm chầm mẹ nó và cười nói tíu tít. Cho xe đỗ sát vào lề chàng thanh niên cao to ăn mặc lịch sự bước xuống xe với một bó hoa và một gói quà bước tới đứng trước cô và nói. Em xin tặng cô món quà nhỏ này, chúc cô vui và mạnh khỏe, đưa tay đón nhận bó hoa và món quà mà sao cô cứ ngờ ngợ cái gương mặt quen quen này lắm. Cô con gái giới thiệu với mẹ đây là anh Tuấn là người con đã nói với mẹ qua điện thoại. Bất ngờ Tuấn hỏi, cô không còn nhận ra em sao? Em là Tuấn học ở trường làng mình hồi lớp 5 do cô chủ nhiệm đó. Hả, suýt chút nữa thì bó hoa trên tay người giáo viên già đã rơi xuống đất. Cái kỷ niệm đáng buồn ấy nó đã theo cô hơn hai mươi năm rồi làm sao cô quên được.

Ngày ấy! cô là giáo viên mới ra trường về dạy ở đây được một năm và cô chủ nhiệm lớp của Tuấn, nhà Tuấn rất nghèo chỉ có hai mẹ con vì Bố Tuấn mất sớm. Tuấn vừa đi học vừa chăn trâu cho nhà người khác, có lẽ do cuộc sống và phải đương đầu với lũ trẻ chăn trâu nên tính Tuấn có phần hơi cộc và cá biệt. Năm đó, cũng vào ngày nhà giáo cô bất ngờ nhận được từ cậu học trò ấy một bó hoa rất đẹp được buộc quanh bằng những sợi dây chuối. Cô sung sướng vì không ngờ cậu học trò lầm lì ít nói ấy lại tặng hoa cho cô, và đó cũng là bó hoa đầu tiên trong đời dạy học mà cô nhận được nên cô trân trọng nó lắm, cô mang về nhà tập thể và cẩn thận cắm nó vào bình.

Tối, người bạn trai mới quen của cô là một người làm kinh doanh, nhà ở làng bên sang thăm. Cô khoe với anh ta về bó hoa và món quà từ tay cậu học trò ấy thì bất ngờ nhận được câu nói không ngờ. Hoa này ai tặng cho em? Mẹ nó, cái thằng khốn nào tặng hoa cho em nó đã bẻ hết hoa trước sân nhà anh đó. Vừa bị quê, tự ái trước mặt đồng nghiệp vì những câu thô tục được thốt ra từ người bạn trai, vừa bị học trò lừa dối nên bao nhiêu tức giận cô trút hết lên đầu cậu học trò nhỏ. Số là ngày 20/11 nhưng vì nhà quá nghèo không có gì để tặng cô, các bạn thì được ba mẹ mua cho cái này cái kia để tặng. Thằng Tuấn hay lùa trâu sang làng bên ăn cỏ và nó thấy cái nhà to ấy trồng rất nhiều hoa. Nó bẻ trộm hoa cũng để tặng cô và cũng vì hắn ghét cái thằng cha trong căn nhà ấy. Cái thằng cha đó hay chửi tụi nó là” lũ chăn trâu chúng mày lùa nhanh đừng để nó ị trước cửa nhà tao đấy, mẹ kiếp thằng nào để trâu ị trước cửa thì chúng mày no đòn với ông” không ngờ gã đáng ghét đó lại là bạn trai cô. Sáng hôm sau vừa đến lớp cô cho gọi Tuấn lên bảng, bất ngờ cô vung mạnh tay giáng thẳng vào mặt cậu học trò đang hí hững một cái tát như trời giáng. Sau cái tát cô đuổi thẳng Tuấn ra khỏi lớp kèm theo câu nói; "tôi không muốn nhìn thấy một thằng ăn cắp như em”. Tuấn ôm mấy cuốn tập rời khỏi lớp trước sự xanh mặt của lũ học trò ngơ ngác, và cũng từ hôm đó Tuấn không còn đến lớp nữa. Hôm sau, thầy hiệu trưởng mời cô lên yêu cầu viết bản kiểm điểm vì những hành động cùng lời nói khiếm nhã của một người làm công tác giảng dạy, lúc này cô mới thấy hối hận. Đứng trước hội đồng sư phạm nhà trường cô đã khóc như một đứa trẻ và xin nhận mọi hình thức kỷ luật, nhưng với cô kỷ luật lớn nhất là không tìm được cậu học trò ấy để quay lại lớp học.

Thời gian dần trôi, cô cũng chia tay với người bạn trai thừa tiền nhưng thiếu văn hóa ấy ngay sau sự cố đó, bởi nếu anh ta là người có trí thức chắc cô sẽ không bị kích động để hành động có phần nông nỗi (sau đó anh ta ngồi tù vì tội buôn lậu) đó là kết cuộc xứng đáng cho những người như anh ta. Rồi cô kết hôn với một người lính đảo đóng quân mãi tận Trường Sa, với cô đó mới là hạnh phúc. Một buổi chiều mùa đông, cũng trong ngày 20/11 cô nhận được tin anh hy sinh sau một lần cứu ngư dân do tàu bị sóng đánh chìm trên biển, cô ngã quị khi nhận được hung tin. Ngày “đón anh về” trên tay đồng đội cô không còn giọt nước mắt để khóc bởi cô đã khóc quá nhiều, nước mắt của cô đã cạn khô vì nỗi lo cho anh trong mỗi mùa giông bão. Cô cố gắng lo cho đứa con gái là kết quả của hạnh phúc, kết quả của một mối tình đầy kiêu hãnh.

Hôm nay, cô bất ngờ gặp lại cậu học trò ngày xưa, cậu học trò với bó hoa đầu tiên đã khiến cô mất đi sự kiềm chế và phải viết không biết bao nhiêu bản tường trình, kiểm điểm, cậu học trò đã làm cô day dứt suốt bao năm. Bước xuống nhà bếp cô bất ngờ thấy cậu học trò hư vừa nhặt rau vừa hôn trộm cô con gái. Bị bắt quả tang cậu ta cúi đầu lí nhí và bước đến trước cô giọng cầu xin. Cô ơi! Tết này cô cho tụi con cưới nhau nghe. Con hứa sẽ suốt đời chăm sóc và yêu thương em như con đã từng yêu thương, cô nhẹ nhàng gật đầu và quay mặt đi cố ngăn những giọt nước mắt. Tuấn ơi! Cô xin lỗi em về cái tát dù đã hơn hai mươi năm trước, nỗi đau của em ngày ấy xin hãy để con gái cô bù đắp lại, và những gì em đã chịu đựng thì em cũng đừng vì nó mà hờn trách cô nghe em “chàng rể của tôi”.

Cô bước ra ngoài hiên những chiếc lá mùa đông rơi ào ào sau mỗi cơn gió. Oh mùa đông về thường mang theo hơi lạnh nhưng với cô mùa đông này lại trở nên ấm áp lạ thường. Cậu học trò khiến cho cô hối hận bao nhiêu năm qua giờ lại sắp trở thành con rễ. Trên bàn thờ ánh mắt anh long lanh như muốn nói với cô với tất cả mọi người rằng mùa đông này không lạnh và tất cả mọi điều đều tốt đẹp, ấm áp phải không em! Ừ nhỉ! Với cô sao mùa đông năm nay lại ấm áp lạ thường đến vậy!


Hàn Giang


Đọc tiếp…

ĐỢI ANH NHÉ!

06:40 |
Ảnh: Dương Quốc Định 

   Bỗng dưng có một tin nhắn báo : “Đợi anh nhé!

   Nàng đang trống vắng, đang khao khát có một vòng eo để ôm và một lồng ngực ấm để áp má. Mỗi một lối đi quen thuộc cũng làm nàng nhớ chàng. Nàng gần như “chết” trong nỗi nhớ chàng. Sẽ như thế nào khi nhận được tin nhắn của chàng bảo “chờ anh nhé” nhỉ? Thật khó tả trạng thái của nàng lúc đó và sau đó. Nàng co rúm người lai, tay nắm bàn tay, lưng dựa vào tường, mắt nhìn khoảng không, trọng tâm cơ thể nhẹ nhàng tiến gần mặt đất. Nàng bặm cái môi lại như thể tự hào mình là người chiến thắng trong cuộc thi “Ai chờ đợi giỏi nhất”.

   Mọi ngày ít khi nàng đếm xỉa đến phấn son áo quần sành điệu. Nhưng hôm nay nàng dành một buổi sáng đi mua sắm, một buổi chiều ngồi lỳ trước máy tính để tham khảo cách trang điểm, và nguyên đêm ấy nàng trằn trọc ao ước trời nhanh sáng. Sớm mai thức dậy, đôi mắt thâm quầng làm nàng hơi hoảng. Nàng trang điểm kỹ ở vùng xung quanh mắt. Nàng muốn cho chàng thấy vẻ long lanh, trẻ trung, quyến rũ của mình.

Ngồi trước bàn trang điểm, nàng tưởng tượng ra cảnh: Chàng đến, hai cặp mắt nhìn nhau. Tự dưng hai hàng lệ rơi nhẹ trên gò má. Chàng vội vã thả chiếc va li xuống để chạy đến ôm và hôn lên trán nàng như cái hôm chàng nói “chờ anh nhé” rồi ra đi. Chàng thoa nước mắt cho nàng. Nàng lại thổn thức khóc to hơn như thể hiện sự võ òa của nỗi nhớ và niềm hạnh phúc. Nghĩ đến đấy, nàng thả mình tựa ghế, mắt đăm đăm nhìn chiếc lược đang cầm.

   Nàng có thói quen chờ xe buýt. Loại xe ấy giá vừa rẻ lại giúp cho nàng có thời gian ngẫm nghĩ mông lung. Nhưng hôm nay nàng không thể chờ đợi thêm nữa. Tắc – xi ! Nàng thắng tiến đến quán cà phê Nỗi Nhớ. Đến quán, nàng gọi ngay một tách Chanh Rum nồng nàn. Nàng muốn mượn men rượu làm ấm lòng khi chờ đợi....

    Một tiếng...
    Hai tiếng....
    Ba tiếng...
   Rồi bốn tiếng đồng hồ trôi qua nhưng chàng chưa đến. Tai nạn? Không, lạy Chúa, Nàng không muốn thế. Bài thánh ca còn chờ chàng và nàng tại hôn lễ vào một ngày tươi đẹp. Vậy thì vì sao? Nàng vẫn kiên nhẫn chờ. Chờ đến chiều, bụng réo râm ran. Thế là nàng về. Lửng thửng từng bước chân. Nàng cứ đi, đi mãi. Hết đường thì nàng rẽ. Nàng thất thần nhìn mọi thứ. Bỗng! “Anh kia đứng lại!”. Nàng chạy nhanh như sóc đến trước mặt một chàng trai và cho hắn một cái bạt tai trời giáng. Nàng che miệng ngăn tiếng nấc nghẹn ngào và chạy đi, để lại sự ngỡ ngàng cho những người trước quán karaoke Lạc Hỷ. Phải rồi! Kẻ bị ăn tát hình như là người yêu của nàng. Cái tội thất hứa thì bị ăn tát là phải.

   Về đến nhà, nàng đóng cửa nghe rầm một cái. Chẳng cần nói cũng biết chuyện gì xảy ra sau đó. Sáng ra mẹ gọi nàng dậy ăn cơm. Thấy mắt nàng sưng húp. Gặng hỏi, nàng vẫn không trả lời. Nhưng mẹ hiểu nàng khóc vì người yêu nhưng nguồn cơn sự việc thì chưa tỏ. Nàng uể oải vào phòng tắm, nàng lõa thể đứng trước gương ngắm nhìn cơ thể xơ xác điêu tàn sau một đêm tồi tệ. Này thì má hồng, môi thắm, mắt kiêu sa. Khuôn mặt hãy còn loang lổ những vết kem phấn trang điểm từ sáng hôm qua. Nàng để vậy từ hôm qua đến giờ chứ đã tẩy trang đâu. Nàng chẳng thiết tha chăm sóc da mặt nữa. Nàng thây kệ tất cả. Dòng nước tràn lên đôi gò bồng đảo như muốn xoa dịu lửa căm giận đang hừng hực cháy trong ngực nàng. Nàng giận chàng đến một cú điện thoại giải thích (dù là nói dối) cũng không có. Hắn im ru cho đến tận bây giờ. “Rõ ràng hắn muốn chia tay đây mà. Được! Tôi chiều!” Nàng nghĩ thế...Và nàng đã thay sim điện thoại, Hủy địa chỉ email mà hai người từng trò chuyện qua mạng xã hội.

***

  Tít tít..Tít tít! Tiếng chuông tin nhắn quen thuộc của chiếc điện thoại Nokia vang lên làm nàng cựa mình trong chăn ấm. Tay nàng quờ quạng rờ rẫm xung quanh đầu giường, vớ được cái điên thoại, mắt nhắm mắt mở, bấm theo quán tính, xem nội dung tin:
   - Hôm hẹn em, kiểm toán về thanh tra đột xuất. Đã thanh tra thì có nghĩa là người ta bới lá vặt sâu. Phải có bữa nhậu cùng chiếc phong bì em ạ. Anh là tiểu tốt nên phải thay sếp lo tất cả.

    Nàng bực lắm. Á à nàng bực lắm. Đã hơn một tháng trời hắn ta mới liên lạc cho nàng. Giải thích ư? Đừng hòng nàng tin. Nàng quẳng cái điện thoại ra giường trùm chăn ngủ tiếp. Nhưng bản tính thích trả lời tin nhắn lại trổi dậy. Nàng có cái tính không nỡ để ai chờ đợi nên hễ có ai nhắn tin qua điện thoại thì trả lời ngay, dù là số lạ hay số quen. Mà hắn ta lấy số điên thoại này ở đâu mà tài thế nhỉ? Mắt nàng tỉnh ngủ hẳn, nhìn chằm chằm vào cái điện thoại. Tay bấm nút “hồi đáp”, màn hình soạn thảo tin nhắn hiện lên. Nàng giơ ngón cái định bấm nhưng rồi nàng chọn phím thoát máy. Không! Nàng không muốn nghĩ về hắn nữa. Kệ hắn đi.
Lại có tít tít, mở lên:
   - Lúc em gặp, anh vừa mới trả tiền hát karaoke cho khách. Anh chỉ hát và hầu rượu họ thôi em ạ. Một thằng khố rách như anh, gái tửu điếm không ngó đâu em à.
  Nàng vẫn im lặng, không trả lời...
   Dưới nhà có tiếng chuông gọi cổng, sáng sớm ra ai đã đến nhà sớm thế. Nàng nhăn nhó chạy thình thịch xuống cầu thang. Hình như đã có người mở cửa. Nàng nghe giọng bố hỏi ôn tồn:
    - Vụ ấy êm chưa cháu? Thanh tra luôn là con át chủ bài để hạ uy tín của người được thăng chức. Bọn trẻ như cháu phải biết cách lách mới êm được.
    - Dạ, Mỗi lần thay sếp là mỗi lần mệt mỏi cho nhân viên mà chú.
    - Sao bấy lây nay không ghé nhà chú? Dễ cả tháng rồi đấy nhỉ?
    - Hì hì. Em ấy không cho đến chú ạ.
    - Em nào? Con gái chú á?
    - Hì hì....
    - Út ơi! Xuống đây bố bảo cái nào!
  Bố nàng quay mặt ra hướng cầu thang để ngóng chờ con gái. Nàng đứng trân dưới chân cầu thang từ nãy giờ nghe hai người nói chuyện. Bỗng dưng nàng như chột dạ, vùng vằng buông câu nói:
    - Con ứ biết đâu. Đêm qua thức khuya, giờ con lên ngủ tiếp đây.
    - Ơ cái con này. Lại đây đã nào...

    Nàng mặc bố nói gì thì nói. Nàng chạy thẳng lên cầu thang. Vào đến phòng, nàng ỉu xìu cái mặt lại, khép nhẹ nhàng và đứng dựa vào cánh cửa. Lòng tự hỏi:“vì sao hôm ấy đến một lời giải thích anh cũng không có thế hả anh? Hay tại chính bản thân mình không cho anh ấy cơ hội giải thích nhỉ?. Không đúng. Hôm ấy mình có khóa nguồn điện thoại đâu. Thấy mình chạy đi thì phải đuổi theo mà van xin chứ. Ai lại bặt vô âm tín cả tháng trời thế được.”. Nàng bật lên tiếng khóc ân hận nhưng vẫn giận chàng lắm:
    - Anh ơi, sao anh không giải thích....?!
  Lại có tiếng chuông tít tít của điện thoại vang lên. Lại đọc tin, lần này thì nội dung là: “ĐỢI ANH NHÉ”.   Nghe tiếng ai đóng cổng, chạy xuống cầu thang, chỉ còn tách trà vừa uống dở.
   Hình như chàng không là con người ưa giải thích. Cứ âm thầm chờ đợi sự tin tưởng của người vợ tương lai...



Tây Nguyên Xanh
Nguồn bài: Blog Hạt Vừng Lép 


Đọc tiếp…